Post Reply 
 
Thread Rating:
  • 0 Votes - 0 Average
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
Bài Thơ: "Tóc Xưa" - Phổ Nhạc: Ngô Thụy Miên
08-06-2019, 02:28 PM
Post: #1
Bài Thơ: "Tóc Xưa" - Phổ Nhạc: Ngô Thụy Miên

Bài Thơ: "Tóc Xưa" - Phổ Nhạc: Ngô Thụy Miên

Được một người bạn thân chuyển gởi một bài thơ hay “Tóc Xưa” đầy cảm xúc rung động của người bạn đời trong một câu chuyện buồn. Tình cờ gặp được nhiều bài viết trên mạng về bài thơ xuất sắc này và nhạc sĩ Ngô Thụy Miên cũng đã phổ nhạc bài thơ sau khi tiếp xúc với "Tóc Xưa".

Bài thơ buồn nhưng hay, lời thơ giản dị chân tình như tên của tác giả:
Tóc xưa giờ đã xa bay
Sợi buồn ở lại ngắn dài xót xa
(DVT)

Tình thân,
4

~~~oOo~~~

  1. Nguyễn Ngọc Chính (15-07-2015), Nhạc sĩ Ngô Thụy Miên và bản nhạc cuối đời: Tóc Xưa.
    Nguồn: chinhhoiuc blogspot

    Gần đây có một bài hát về tóc mà ít người biết đến qua một cái tên rất lạ: “Tóc Xưa” của Ngô Thụy Miên. “Lạ” vì bài này được sáng tác tại hải ngoại năm 2014 khi nhạc sĩ bước vào những năm tháng cuối đời. “Lạ” hơn nữa là bài “Tóc Xưa” có xuất xứ từ một bài thơ của một bác sĩ người Việt xa quê, sinh sống tại Anh Quốc.

    Câu chuyện về “Tóc Xưa” có liên quan đến 3 người: 2 bác sĩ và một nhạc sĩ. Trước hết là anh Dương Văn Thiệt, nghề chính là bác sĩ nhưng lại là một nhà thơ “tay ngang”. Vợ anh Thiệt, chị Thọ Chí, chẳng may lìa đời. Anh Thiệt rất thương vợ, sau khi chị mất anh tình cờ thấy được một sợi tóc của người quá cố vẫn còn vương trên gối. Trong cơn xúc động, anh viết một bài lục bát lấy tên là… “Tóc Xưa”:
    • “Ngày nào nhặt tóc quanh đây
      Sợi nằm bên gối sợi bay ra vườn
      Sợi dài buộc mối yêu thương
      Sợi ngắn cột lấy nỗi buồn xa quê

      Mượt mà một thuở tóc thề
      Gió lùa qua tóc mân mê vai mềm
      Sợi nào đánh rớt bên thềm
      Nhặt về chờ tối ru đêm giấc nồng

      Sợi nào sáng gội chiều hong
      Gió đưa hương tóc qua song cửa mành
      Lạc vào ngõ vắng nhà anh
      Quen người quen cảnh không đành rời xa

      Tóc nào đen óng hôm qua
      Gởi vào trang sách bên ta mỗi ngày
      Sợi nào là sợi tóc mai
      Loà xoà bên trán làm ai phải lòng

      Để mà sáng đợi chiều trông
      Sợi kề bên má sợi hôn môi người
      Sợi nào từ thuở đôi mươi
      Tóc tơ se kết tiếng cười nỗi đau

      Sợi nhìn ngày tháng qua mau
      Tóc xanh hôm trước bạc màu hôm nay
      Tóc xưa giờ đã xa bay
      Sợi buồn ở lại ngắn dài xót xa”
      DVT (2013)

  2. Nguyễn Mạnh Tiến (2014), Câu chuyện âm nhạc: Tóc Xưa (trích)
    Nguồn: Câu chuyện Âm nhạc

    Th. lại gửi cho tôi một bài thơ nữa anh mới sáng tác. Thuở trước trong khi chị đang phải chữa bệnh ung thư bằng hoá trị và xạ trị, tóc chị rụng nhiều. Ngày nào Th. cũng phải đi vòng vòng nhặt tóc rụng của chị rơi rớt quanh nhà. Anh cũng cất giữ một số tóc rụng đó để làm kỷ niệm. Nay nhìn tóc nhớ người, anh cảm tác nên bài thơ này:
    • Tóc Xưa
      Ngày nào nhặt tóc quanh đây,
      Sợi nằm trong gối, sợi bay ra vườn.
      Sợi dài buộc mối yêu thương,
      Sợi ngắn cột lấy nỗi buồn xa quê.

      Mượt mà một thuở tóc thề,
      Gió lùa qua tóc mân mê vai mềm.
      Sợi nào đánh rớt bên thềm,
      Nhặt về chờ tối ru đêm giấc nồng.

      Sợi nào sáng gội, chiều hong,
      Gió đưa hương tóc qua song cửa mành.
      Lạc vào ngõ vắng nhà anh,
      Quen người quen cảnh, không đành rời xa.

      Tóc nào đen óng hôm qua,
      Gởi vào trang sách, bên ta mỗi ngày.
      Sợi nào là sợi tóc mai,
      Loà xoà bên trán làm ai phải lòng.

      Để mà sáng đợi chiều trông,
      Sợi kề bên má, sợi hôn môi người.
      Sợi nào từ thuở đôi mươi,
      Tóc tơ se kết, tiếng cười nỗi đau.

      Sợi nhìn ngày tháng qua mau,
      Tóc xanh hôm trước, bạc màu hôm nay.
      Tóc xưa giờ đã xa bay,
      Sợi buồn ở lại, ngắn dài xót xa…
      (DVTh)


    Lời thơ thật thấm thía, mỗi chữ đọc chậm tưởng như một giọt nước mắt rơi đều xuống tim, lột tả tâm trạng đau đớn của người ở lại nhớ thương người đã ra đi. Hai câu kết nghe bâng khuâng như một tiếng thở dài…
    Theo suy nghĩ của tôi, những bài thơ hay phải là những rung động đi thẳng từ tim ra mặt giấy mà không qua quá trình sàng lọc, chọn chữ, suy nghĩ của óc. Bài Tóc Xưa này, với tôi, là một bài thơ hay theo cách nhìn đó. Tôi đã xin phép tác giả để kể lại câu chuyện và đăng bài thơ lên số báo Xuân này, để mọi người cùng đọc và chia sẻ.
    (BS Nguyễn Mạnh Tiến)
  3. Ngô Thuỵ Miên (Nov 17, 2014), Tản mạn cuối năm 2014
    Nguồn: phu-tran blogspot
    [Image: 423.jpg]
    Tản mạn chuyện Tóc Xưa
    Hình như ở tuổi 60-70, người ta thường hay nhắc đến, hoặc dùng chữ "Xưa" như mắt xưa, áo xưa, dáng xưa, người xưa,... để kể lại một câu chuyện, để nhắc lại một ngày tháng nào? Có phải "Xưa" đó luôn là những kỷ niệm đẹp không hề phai tàn qua năm tháng, là những nỗi nhớ nhung chẳng hề quên lãng qua bao thăng trầm, đổi thay của cuộc sống?
    Có lẽ trong trái tim của tất cả chúng ta , "Xưa" cũng chính là nỗi mất mát, niềm tuyệt vọng nào đó đã thoáng qua nhưng mãi ở lại vĩnh viễn trong ký ức sâu thẳm nhất của đời mình.
    Trong tâm tình đó, xin chia xẻ với người nghe hai ca khúc được viết theo cung trưởng và thứ tôi đã phổ từ cùng một bài thơ của nhà thơ Dương Văn Thiệt bên trời Âu (bạn của một đồng môn Nguyễn Trãi Lê Văn Thu).

    [Image: lzOk7ww.png]
    Thủ bút của NS Ngô Thụy Miên. Cung trưởng (Version 1).

    [Image: X5zRyHF.png]
    Thủ bút của NS Ngô Thụy Miên. Cung thứ (Version 2).


Video clip: Bằng Kiều - Tóc Xưa (Ngô Thụy Miên, Thơ: Dương Văn Thiệt) PBN 114



Find all posts by this user
Like Post Quote this message in a reply
[-] The following 7 users Like TuNguyen's post:
HongNhung (08-14-2019), Hung Nguyen (08-06-2019), MaiHuong (08-06-2019), NgocLan (08-08-2019), PhuongLe (08-06-2019), ThienToan (08-06-2019), TrucLam (08-18-2019)
Post Reply 


Forum Jump:


User(s) browsing this thread:
1 Guest(s)

Return to TopReturn to Content